TTCT - Ryzhka ngồi trước mặt tôi và tru lên. Tru với cảm xúc, hết lòng. Nó im vài giây, lắng nghe "con sói lò", rồi một lần nữa: "Hú!" Và kỳ lạ thay, nếu riêng biệt, tiếng rít của gió và tiếng tru của con chó hoàn toàn có thể chịu được. Nhưng cùng nhau, chúng hợp thành một thứ gì đó thật rùng rợn! Tranh: Nikolai UstinovĐó là khoảng mười năm trước. Bà Marina đến nhà tôi.- Hãy đem Ryzhka về với cậu - bà nói.Ryzhka là một con chó.- Để làm gì? – tôi ngạc nhiên.- Tôi sắp chết - bà Marina thở dài.Tôi chăm chú nhìn bà.Đôi má của bà tròn đầy, hồng hào. Đôi mắt sáng.- Sao bà nói vậy?- Con Ryzhka đã tru suốt đêm thứ ba. Lẽ ra, với chứng điếc của tôi, tôi đã không nghe nếu để con chó ngoài sân. Nhưng ban đêm tôi xua nó vào nhà. Đêm lạnh quá. Và khi nó hú, tôi nổi hết da gà vì sợ! Cậu nhận con chó chứ?- Vớ vẩn! – tôi nói – Trông bà chẳng giống người bệnh chút nào.- Cậu đừng trông mặt mà bắt hình dong. Cậu nhớ bà Lyuda không? Con chó của bà ấy cũng hú như vậy. Ba năm sau, bà ta lăn ra chết!Tôi gãi gáy. Tôi đã có một con chó và không muốn nhận thêm con thứ hai.- Đêm cháu sẽ đến chỗ bà. Ta sẽ lắng nghe Ryzhka.Bà thở dài.- Được thôi, hãy đến khi trời tối.Trời bắt đầu tối, tôi mặc áo khoác, mang ủng đi đến nhà bà Marina.Ngoài đường rất khó chịu. Từ trên cao cơn mưa lạnh rắc xuống, dưới chân đất nhóc nhách bởi xe cộ xé toạc. Đèn đường lủng lẳng những chiếc đầu sắt tối. Rõ ràng, đâu đó đường dây bị đứt. Điều này thường xảy ra với chúng tôi vào lúc thời tiết xấu: đường dây cũ hay hỏng hóc.Mặt trăng lúc thì lóe lên trong những kẽ hở mây, lúc thì biến mất. Có cảm tưởng như trăng đang nháy mắt với tôi.- Nó nháy gì chứ? – tôi nghĩ – Trên trái đất có yêu tinh mới biết chuyện gì sắp xảy ra, còn nó thì đùa giỡn!Cuối cùng tôi cũng đến được nhà bà Marina, sờ soạng tìm chốt cổng, đi vào sân. Ở bậc tam cấp, bằng cách nào đó tôi chùi đôi ủng bằng lá mục, rồi gõ cửa. Bà Marina dẫn tôi vào căn bếp nhỏ. Bên lò sưởi, con Ryzhka chân ngắn đang ngủ.Bà Marina rót trà cho tôi vào chiếc cốc đã sẫm màu theo thời gian và muốn ngồi cạnh tôi.- Bà đi ngủ đi. Cháu sẽ canh chừng con chó của bà.Lúc đầu, bà không đồng ý - làm sao được, nhà có khách mà đi ngủ! Nhưng cuối cùng tôi đã thuyết phục được bà. Bà Marina đi vào phòng ngủ, và tôi ở lại với Ryzhka.Con chó ngủ, ngoe nguẩy đôi tai cụp, bàn chân co giật - rõ ràng Ryzhka đang bắt gì đó trong giấc mơ. Tôi tựa lưng vào bếp lò ấm áp. Vầng trăng bướng bỉnh tiếp tục nháy mắt vào khung cửa sổ xanh. Bên ngoài, gió nổi lên. Những chiếc lá, có lẽ là từ cây sồi già, khẽ đập vào cửa sổ như những cánh bướm đêm. Trong lò sưởi, có gì đó bắt đầu từ từ rít lên, như thể một con sói con đã trèo vào đó. Gió càng mạnh, con sói lò này dường như càng lớn. Tôi bắt đầu ngủ gật với âm thanh cao, chán ngắt đó.Đột nhiên, bên cạnh tôi, như thể người ta vừa bật một cái cưa vòng: "Hú!"Tôi rùng mình và mở mắt. Ryzhka ngồi trước mặt tôi và tru lên. Tru với cảm xúc, hết lòng. Nó im vài giây, lắng nghe "con sói lò", rồi một lần nữa: "Hú!" Và kỳ lạ thay, nếu riêng biệt, tiếng rít của gió và tiếng tru của con chó hoàn toàn có thể chịu được. Nhưng cùng nhau, chúng hợp thành một thứ gì đó thật rùng rợn!Tôi đứng dậy và lấy nắp bịt cái ống khói lại. Tiếng ồn trong lò lặng đi. Con Ryzhka bình tâm lại, nằm xuống cái giẻ. Thật tình thì nó nhìn tôi giận dỗi. Cứ như tôi cùng với cái ống khói đã chặn tất cả các khoái cảm của nó.- Mày sẽ quen thôi! – tôi nói – Ngày mai ra sân tha hồ mà tru. Bà chủ đã ba đêm không ngủ vì mày.Ryzhka đứng dậy, quay lưng về phía tôi và lại nằm xuống, dựa vào tường.- Tao cóc quan tâm mày nghĩ gì về tao! - tôi nói rồi đi về nhà.Chuyện xảy ra, như tôi đã nói, vào mười năm trước. Bà Marina vẫn sống tới tận giờ. Nhân tiện, Ryzhka cũng vậy.■(Phan Xuân Loan dịch từ magazines.gorky.media)"Sói lò sưởi" - tuyển tập truyện ngắn của nhà văn đương đại nổi tiếng Stanislav Vostokov, được trao giải "Sách quốc gia Nga 2022" cho hạng mục "Trẻ em thế kỷ 21". Với sự hài hước nhẹ nhàng, tác giả miêu tả cuộc sống ở làng quê hiện đại, những con người bình thường và thiên nhiên bản địa.Stanislav Vostokov sinh năm 1975 ở Tashkent, tốt nghiệp trường Cao đẳng Nghệ thuật Cộng hòa. P.P. Benkov. Các tác phẩm: "Đừng cho ăn và đừng trêu chọc!", "Đảo mặc áo tơi", "Cây làm ra gió"... Ông từng nhận các giải thưởng Cánh buồm đỏ thắm, Giải thưởng mang tên V.P. Krapivin, giải thưởng của tạp chí Ural... Tags: Truyện nước ngoàiStanislav VostokovSách quốc gia NgaVăn chương NgaVăn học đương đại Nga
10 năm từ cọng rơm tới những khu vườn rừng: Ngộ nhận, vỡ lẽ và chuyển hóa HẰNG MAI 19/01/2026 3127 từ
Sáng nay, khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng THÀNH CHUNG 20/01/2026 Sáng nay (20-1), Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng khai mạc trọng thể tại Hà Nội với sự tham dự của 1.586 đại biểu, đại diện cho hơn 5,6 triệu đảng viên.
Phát huy trí tuệ, đoàn kết, đổi mới - Nền tảng cho giai đoạn phát triển mới của TP.HCM TUỔI TRẺ ONLINE 20/01/2026 Tuổi Trẻ Online trân trọng giới thiệu toàn văn bài viết của ông Trần Lưu Quang - Bí thư Trung ương Đảng, Bí thư Thành ủy TP.HCM - trước buổi khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng.
Xây dựng giai cấp công nhân Việt Nam hiện đại, lớn mạnh trong kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc TUỔI TRẺ ONLINE 20/01/2026 Trao đổi nhân Đại hội XIV, ông Nguyễn Đình Khang nêu rõ sứ mệnh của giai cấp công nhân và các giải pháp nâng cao tay nghề, thu nhập, phúc lợi, tạo động lực để công nhân cùng đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới.
Giáo dục TP.HCM thời kỳ đổi mới - Kỳ 1: Mũi nhọn ngoại ngữ HOÀNG HƯƠNG 20/01/2026 Tại sao TP.HCM có 8 năm liền đứng đầu cả nước về điểm thi môn tiếng Anh trong kỳ thi tốt nghiệp THPT? Tại sao TP.HCM có học sinh tiểu học thi toán bằng tiếng Anh và nằm trong top điểm cao nhất thế giới?