TTCT - Khi đi bộ trong công viên, thông thường bạn sẽ “đi theo luồng”, có nghĩa nếu người đằng trước mình đi theo chiều ngược kim đồng hồ thì ta cũng sẽ đi theo chiều như vậy. Do đó, khi nhìn vào công viên buổi sáng sớm hay ban chiều, ta thấy một vòng tròn người đi nhanh, hối hả, chuyển động không ngừng như một cây đèn kéo quân. Nếu an vị trên một ghế đá, ta thấy anh A vụt qua trước mặt theo chiều ngược kim đồng hồ. Đợi khoảng 15-20 phút lại sẽ thấy hình ảnh anh A vụt ngang tái diễn. Và cứ vậy, cứ vậy. Phóng to Tranh: Lê Thiết Cương Sau vài tháng đầu “đi theo luồng”, bỗng dưng tôi chán khi cứ phải nhìn thấy ót anh A. Tôi cũng không thích hít thở quá nhiều thán khí của người khác khi mà bên trái, bên phải, đằng trước, đằng sau tôi có hàng chục người đang chen vai thích cánh bước đi rùng rùng. Tất nhiên, công viên là một lá phổi lọc khí có hạng, nhưng tôi thích một bầu khí trong lành hơn, hạn chế tối thiểu mùi mồ hôi người. Vì vậy, sau khi “bước đi theo luồng” được vài tháng, tôi chuyển hướng, không nhăm nhăm theo chân đám đông mà đi ngang, rẽ tắt. Tôi gia nhập đoàn người ở điểm xuất phát nhưng khi nhìn thấy ngã ba đầu tiên, tôi rời dòng người để rẽ vào. Tôi đi thẳng tới trước, thấy một con đường nhỏ khác lại ngoặt sang. Có khi tôi nhập lại với đoàn người một đoạn ngắn. Nhưng mùi mồ hôi khiến tôi ngộp thở nên tôi cấp tốc tạm biệt họ lần nữa. Có khi tôi đi vào khu vực giữa công viên, tự thưởng mình vài cú vòng quanh hồ sen. Nếu trời còn sáng, tôi rút điện thoại chụp hình những đóa hoa cực đẹp. Tôi vượt qua một gò đồi để hạ cánh an toàn bờ bên kia. Khu vực giữa công viên có nhiều kỳ hoa dị thảo sao tôi lại không tận hưởng cho tâm hồn thăng hoa? Gần một gốc cây già nơi bầy sóc rất thích leo xuống chơi đùa, tôi dừng lại hít thở khí công… Đi công viên theo một chiều đã định, đến một lúc nào đó ta sẽ không còn thấy cái cây mình đang đi ngang sao mà xanh quá, lùm hoa vừa hiện ra trước mặt sao mà e lệ đáng yêu. Trong đầu ta rồi chỉ còn vang lên những từ ngắn gọn “(chỗ này) cây nhiều, (đi ngang) dãy xe màu xanh dùng để chở rác (cũng may không có rác), quẹo, bờ xi măng, quán nước…”. Chúng cần thiết, vì chúng là những cột mốc nhắc nhớ ta đã đi được bao xa, nhưng rồi ta sẽ ít nhiều thấy mình như một lon đồ hộp trên băng chuyền, tẻ nhạt và cứng nhắc. Hồi mới đi bộ trong công viên được vài tháng, cảm thấy con đường mình đi đã quá chán, tôi quay lại để ngược luồng. Lập tức, tôi không còn nhìn thấy ót của hàng chục người đi trước, thay vào đó là hàng trăm khuôn mặt ập tới như muốn va đập vào mình. Chỉ khi thôi không nhìn vào những khuôn mặt đó, anh mới thoát khỏi cảm giác chóng mặt. Nhưng cùng lúc đó, tôi mới nhận ra nhiều người quen của mình cũng chiều chiều tìm tới công viên để đi như những họa tiết trên chiếc đèn kéo quân. Chúng tôi dừng lại một chút để chào hỏi nhau vui vẻ, một việc chắc gì tôi làm được khi cứ bám ót anh A ở bờ đông trong khi người quen tôi còn ở tận bờ tây. Chỉ có điều, ngược chiều dòng người đang bổ ngược về phía mình nhất định phải cần tí khéo léo - chẳng hạn “kéo thắng” kịp lúc và giữ khoảng cách an toàn với đám đông. Đó là lúc công viên đông người. Có lần, tôi vào đó khi đoàn người chưa đến. Công viên chỉ có dăm ba kẻ nắm tay nhau dạo quanh. Tôi thử đi ngược chiều và tức khắc cảm giác con đường quá sức quen thuộc của mình bỗng dưng mang vẻ hoàn toàn xa lạ. Không có đoàn người rùng rùng che khuất cảnh vật, tôi nhìn ra lề trái đã biến thành lề phải, đằng trước trở thành phía sau, thứ tự của cảnh vật bị đảo ngược hiện ra mà tôi chưa bao giờ thấy. Đi được vài bước bỗng dưng tôi sợ. Vì sao con đường bình thường thân quen trong phút chốc biến thành xa lạ? Giống như một người thân thiết của ta bỗng một ngày biến đổi từ gương mặt đến hình dáng, một cách hoàn toàn. Vậy nên tôi dừng lại, rồi chầm chậm, quay người để đi đúng cái chiều mình đã chán ngắt. Cảm giác an toàn trở lại. Trong không gian vắng vẻ bất thường ấy tôi bỗng nhận ra nơi con đường bình thường, quá quen đến độ mình thấy chán đó ẩn chứa một tình thân. Tags: Phiếm đàmCông viênLãng du công viênTRẦN LÂM TUYỀN
10 năm từ cọng rơm tới những khu vườn rừng: Ngộ nhận, vỡ lẽ và chuyển hóa HẰNG MAI 19/01/2026 3127 từ
Khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng LÊ KIÊN 20/01/2026 Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng khai mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội), với 1.586 đại biểu đại diện hơn 5,6 triệu đảng viên cả nước.
Phát huy trí tuệ, đoàn kết, đổi mới - Nền tảng cho giai đoạn phát triển mới của TP.HCM TUỔI TRẺ ONLINE 20/01/2026 Tuổi Trẻ Online trân trọng giới thiệu toàn văn bài viết của ông Trần Lưu Quang - Bí thư Trung ương Đảng, Bí thư Thành ủy TP.HCM - trước buổi khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng.
Xây dựng giai cấp công nhân Việt Nam hiện đại, lớn mạnh trong kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc TUỔI TRẺ ONLINE 20/01/2026 Trao đổi nhân Đại hội XIV, ông Nguyễn Đình Khang nêu rõ sứ mệnh của giai cấp công nhân và các giải pháp nâng cao tay nghề, thu nhập, phúc lợi, tạo động lực để công nhân cùng đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới.
Cột mốc của kỷ nguyên mới TIẾN LONG 20/01/2026 Hôm nay 20-1, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, đại hội diễn ra sau 40 năm đổi mới, chính thức khai mạc với niềm tin và kỳ vọng mới.