Giáp Tết trời trở gió, hình ảnh cánh cửa của gia đình tôi ở miệt đồng sâu tràn về, dềnh lên như con nước lớn.
Bạn bè tôi cười lăn lóc mỗi khi nghe tôi bảo: 'Tôi nhớ Tết là vì… nhớ căn buồng nhìn ra cái chuồng trâu'.
Có những miền ký ức không nằm trong những trang sách, mà nằm trong mùi thơm của gạo mới, trong tiếng rì rầm của đá chạm vào đá.
Những chuyến 'hàng ngoại' lặng lẽ suốt bốn mùa không chỉ nuôi lớn hai đứa trẻ mà còn giữ ấm mái nhà xa quê.
Tết năm nào mẹ cũng gói bánh cho con cháu. Chỉ cần thấy nồi bánh chưng, bánh tét đặt bên bếp là biết Tết đã về.
Mỗi mái ấm được xây dựng không chỉ bằng gạch, tôn, xi măng mà còn bằng tình yêu thương, sự chung sức của lực lượng công an, bộ đội và người dân.
Cung điện cao 1m không có bầu trời xanh, chỉ có mùi tanh của cá, mùi rau củ dập nát, tiếng dao thớt dội xuống mỗi ngày nhưng rất bình yên vì có mẹ ở cạnh bên.
Trong mùi hương trầm thoáng đưa, một cặp bánh tét má vừa vớt ra thơm lừng mùi nếp chín được ba dâng lên khấn vái tổ tiên thể hiện lòng hiếu thảo, cầu mong gia đạo bình an.
Ngoại đã đi xa sáu năm nhưng mỗi khi cả nhà sum họp, tôi như thấy ngoại vẫn còn ngồi trên chiếc ghế quen thuộc, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Trong làn sương đục đục, mờ mờ của buổi sáng sớm mười mấy độ ở Đà Thành, ánh lửa nhỏ trong quán hủ tiếu ánh lên trong khóe mắt tôi. Tôi nhớ đến má, nhớ những sớm gà gáy, bếp lửa bên hiên nhà lục đục. Má nổi lửa, bắc bếp, nấu bữa cơm tất niên.
Có những bản nhạc xuân chỉ cần vang lên vài nốt đầu tiên là đủ làm lòng người chùng xuống. Không phải vì giai điệu buồn, mà vì nó mang theo cả một bầu trời ký ức.
Chờ mãi rồi cũng Tết. Tết nhà ai không biết chứ Tết nhà tôi, đứa nào cũng mong đỏ mắt, vì thường cả năm đằng đẵng, chỉ có giỗ cụ mới được ăn thịt với cơm trắng.
Nhà một mái chật hẹp ngửa mặt hướng tây, má kêu thợ lai phía trước một chái làm bằng cột chôn. Chỗ chái trước nối vào nằm dưới mái sau nửa mét, gọi là chái gãy.
Dù có đi đâu, mái ấm gia đình và khu vườn quê là bến đỗ bình yên nhất, dịu dàng nhất.
Mái ấm gia đình không đơn thuần là một ngôi nhà để che mưa nắng. Đó là cả tuổi thơ tôi, là một phần ký ức không thể tách rời của thế hệ '9X đời đầu' - đứa trẻ lớn lên giữa nhịp sống chậm rãi, mộc mạc của làng quê miền Tây Nam Bộ.
Mỗi khi gió chướng se lạnh tràn về giữa thành phố, lòng đứa con xa quê như tôi lại dấy lên nỗi niềm thổn thức.
Khi cuốn lịch treo tường 'cạn dần' về những tờ cuối cùng, lòng tôi lại chộn rộn cảm giác nôn nao mong ngóng về mùa xuân.
Ban tổ chức cuộc thi Mái ấm ngày xuân phản hồi một số thắc mắc của bạn đọc báo Tuổi Trẻ tham gia cuộc thi này.
Ông nội đã đi xa nhưng chúng tôi vẫn luôn nhớ về ông và ngôi nhà cấp ba gian cũ đầy ắp kỷ niệm và tình yêu thương.
Ngày Tết đến, thắp nén hương thơm trên bàn thờ, tôi lại nhớ chuyện xưa và hiểu hơn ai cũng có một miền quê, một gia đình.