
Tình làng nghĩa xóm luôn hiện diện mọi nơi, trong đó có cả ở những căn hộ chung cư - Ảnh minh họa: T.T.D.
Gần đây, đời sống chung cư thường xuất hiện trên mặt báo và mạng xã hội bằng nhiều câu chuyện căng thẳng: mâu thuẫn vì tiếng ồn, tranh cãi chỗ đậu xe, xung đột giữa cư dân và ban quản lý.
Cái xe đậu lệch vạch, một lời nhắc nhở không đúng lúc, hay vài âm thanh vang lên giữa đêm khuya cũng đủ khiến những người sống cạnh nhau trở nên xa cách.
Không ít mâu thuẫn bắt đầu rất nhỏ, nhưng khi bị dồn nén, dễ biến thành bức bối kéo dài. Dần dần, nhiều người mặc định sống trong chung cư đồng nghĩa với việc phải chấp nhận va chạm và mệt mỏi.
Tôi cũng từng nghĩ như thế, cho đến một ngày, khi gia đình có việc, khu chung cư cho tôi thấy một hình ảnh khác của đời sống chung: lặng lẽ, tử tế và rất tình người.
Tiếng gõ cửa xin viên thuốc, chút thức ăn vì quán xá đã đóng cửa
Hôm đó, gia đình em tôi có tiệc. Căn hộ đông người, tiếng cười nói rộn ràng, trẻ con chạy qua chạy lại giữa các phòng. Trong một khoảnh khắc sơ suất, cháu tôi mới bốn tuổi rời khỏi căn hộ mà không ai hay biết.
Ban đầu, mọi người còn chủ quan nghĩ cháu sang nhà bên chơi. Nhưng vài phút trôi qua vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc, sự lo lắng bắt đầu lan nhanh.
Người lớn tỏa ra tìm từ tầng này sang tầng khác. Mỗi lần thang máy mở cửa mà không thấy cháu, nỗi sợ lại dâng lên thêm một chút.
Khi ấy, những người hàng xóm bắt đầu xuất hiện. Có người hỏi han, có người chủ động đi tìm cùng, có người báo bảo vệ.
Hệ thống camera được mở, từng lối đi được rà soát. Không ai đứng ngoài cuộc.
Cháu được tìm thấy ở sân chung cư, dáng nhỏ bé đứng giữa khoảng không rộng, ánh mắt ngơ ngác. Khi bế được cháu vào lòng, cả nhà vừa mừng vừa run. Cảm giác nhẹ nhõm ấy đi kèm với một điều rất rõ ràng: lòng biết ơn.
Không phải vì ai đó có nghĩa vụ phải giúp, mà bởi trong khoảnh khắc hoảng loạn nhất, những người sống cạnh gia đình đã chọn dừng lại giúp đỡ.
Từ hôm ấy, tôi đã có cái nhìn khác về cuộc sống trong chung cư, không còn là các căn hộ khép kín xếp chồng lên nhau, mà là phản ứng giữa những người xa lạ có thể trở thành chỗ dựa cho nhau khi cần.
Trong các dịp lễ, Tết, trên nhóm cư dân đôi khi xuất hiện những lời than thở: "Buồn vì lễ không về nhà được". Ngay sau đó có tin nhắn giản dị: "Ai ăn lễ một mình thì qua nhà mình chung vui nhé".
Có những đêm khuya, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng xin viên thuốc sốt. Có lần khác là xin tạm chút thức ăn vì quán xá đã đóng cửa.
Các chuyện ấy không ồn ào, không cần ghi nhớ, nhưng đủ để người ta cảm thấy mình không đơn độc giữa thành phố đông đúc.
Dĩ nhiên, chung cư không phải lúc nào cũng êm ả.
Có ngày bực mình vì tiếng kéo ghế trên đầu, vì trẻ con chạy nhảy vào giờ nghỉ, vì mùi thức ăn lan ra hành lang. Nhưng khi từng nhận được sự tử tế từ những người sống cạnh mình, tôi học cách chậm lại trước khi phản ứng, cố gắng giải quyết mọi thứ theo hướng hòa bình và thấu cảm.
Sự tử tế nhỏ bé ở chung cư làm dịu những va chạm lớn
Sống trong chung cư, thực chất là cùng tham gia vào cộng đồng thu nhỏ do chính những người xa lạ tạo nên. Cộng đồng ấy không tự nhiên vận hành trơn tru chỉ bằng nội quy hay biển thông báo, mà cần được duy trì bằng nỗ lực rất âm thầm của từng cư dân.
Khi hiểu hơn về nhịp sống, hoàn cảnh và tính cách của mọi người sống quanh mình, chúng ta có xu hướng bao dung hơn với các bất tiện tưởng như rất khó chịu.
Dĩ nhiên, trong đời sống chung cư, không phải mâu thuẫn nào cũng có thể giải quyết bằng sự nhẫn nhịn. Pháp lý vẫn là lựa chọn cần thiết trong các trường hợp nghiêm trọng.
Nhưng trên thực tế, việc đưa tranh chấp hàng xóm ra để "xử" bằng pháp lý thường gặp nhiều hạn chế.
Với những xung đột phổ biến như tiếng ồn giữa các tầng, việc chứng minh một cách khách quan không hề dễ, chi phí đo đạc cao, thời gian kéo dài, chưa kể nhiều căng thẳng âm ỉ phát sinh trong quá trình theo đuổi khiếu nại.
Cuối cùng, thứ còn lại đôi khi không phải là sự công bằng tới cùng, mà là cảm giác mệt mỏi cho tất cả các bên.
Chính vì thế, thiết nghĩ điều giúp các mâu thuẫn nhỏ không leo thang thành đối đầu thường nằm ở sự cân nhắc và thấu hiểu.
Trước khi va chạm đời thường trở nên khó cứu vãn, có lẽ mỗi người đều cần học cách chậm lại, lựa chọn đối thoại thay vì phản ứng. Một cuộc trò chuyện bình tĩnh, dù không dễ, vẫn là con đường ít tổn thương nhất.
Thực tình, rất ít người muốn phải lên tiếng phàn nàn với hàng xóm sống ngay cạnh mình. Việc gõ cửa, nhắc nhở hay góp ý thường chỉ xảy ra khi sự chịu đựng đã kéo dài quá lâu. Với người sống ở tầng dưới, tiếng động lặp đi lặp lại mỗi ngày không chỉ nói sự bất tiện, mà dần trở thành áp lực tinh thần.
Hiểu được điều ấy, chúng ta sẽ nhận ra rằng nhiều lời nhắc nhở không xuất phát từ sự khó tính, mà từ cảm giác bất lực, đã quá sức chịu đựng.
Điều quan trọng nhất trong những khoảnh khắc ấy là khả năng lắng nghe bằng sự thấu cảm. Không phải lúc nào cũng cần lý lẽ đúng - sai rạch ròi. Đôi khi, chỉ cần thừa nhận cảm xúc của người đối diện, cùng nhau tìm giải pháp cụ thể, cũng đủ để xung đột dừng lại.
Người ta thường dễ dịu đi trước những ai biết lắng nghe và thể hiện thiện chí hợp tác. Và chính từ sự nhún nhường như thế, đời sống chung cư mới có thể giữ được nhịp cân bằng và kết nối cần thiết.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận