testtuoitre

Tag: mái ấm

Căn buồng có cửa sổ nhìn ra chuồng trâu

Bạn bè tôi cười lăn lóc mỗi khi nghe tôi bảo: 'Tôi nhớ Tết là vì… nhớ căn buồng nhìn ra cái chuồng trâu'.

Cung điện cao 1m và vạt áo đẫm mùa xuân

Cung điện cao 1m không có bầu trời xanh, chỉ có mùi tanh của cá, mùi rau củ dập nát, tiếng dao thớt dội xuống mỗi ngày nhưng rất bình yên vì có mẹ ở cạnh bên.

Ba sẽ về theo làn gió xuân

Trong mùi hương trầm thoáng đưa, một cặp bánh tét má vừa vớt ra thơm lừng mùi nếp chín được ba dâng lên khấn vái tổ tiên thể hiện lòng hiếu thảo, cầu mong gia đạo bình an.

Dưới gian bếp nhà

Trong làn sương đục đục, mờ mờ của buổi sáng sớm mười mấy độ ở Đà Thành, ánh lửa nhỏ trong quán hủ tiếu ánh lên trong khóe mắt tôi. Tôi nhớ đến má, nhớ những sớm gà gáy, bếp lửa bên hiên nhà lục đục. Má nổi lửa, bắc bếp, nấu bữa cơm tất niên.

Mùa xuân ở lại

Có những bản nhạc xuân chỉ cần vang lên vài nốt đầu tiên là đủ làm lòng người chùng xuống. Không phải vì giai điệu buồn, mà vì nó mang theo cả một bầu trời ký ức.

Ngôi nhà ấm đến từng cọng gianh

Chờ mãi rồi cũng Tết. Tết nhà ai không biết chứ Tết nhà tôi, đứa nào cũng mong đỏ mắt, vì thường cả năm đằng đẵng, chỉ có giỗ cụ mới được ăn thịt với cơm trắng.

Đón Tết trong ngôi nhà chái gãy

Nhà một mái chật hẹp ngửa mặt hướng tây, má kêu thợ lai phía trước một chái làm bằng cột chôn. Chỗ chái trước nối vào nằm dưới mái sau nửa mét, gọi là chái gãy.

Ôm ấp vườn xuân

Dù có đi đâu, mái ấm gia đình và khu vườn quê là bến đỗ bình yên nhất, dịu dàng nhất.

Mái ấm không bao giờ cũ

Mái ấm gia đình không đơn thuần là một ngôi nhà để che mưa nắng. Đó là cả tuổi thơ tôi, là một phần ký ức không thể tách rời của thế hệ '9X đời đầu' - đứa trẻ lớn lên giữa nhịp sống chậm rãi, mộc mạc của làng quê miền Tây Nam Bộ.

Nơi nguồn cội đợi ta về

Mỗi khi gió chướng se lạnh tràn về giữa thành phố, lòng đứa con xa quê như tôi lại dấy lên nỗi niềm thổn thức.